hàn thiếu tha cho tôi đi

Hàn Thiếu Tha Cho Tôi Đi! , chương 0 của tác giả Bé Con Say Xỉn cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Một tiếng nói lạnh lẽo vang lên trên đầu Sở Vân. Mảnh thủy tinh vỡ trên mặt đất đâm vào bàn tay cô, khiến cô chảy máu đầm đìa. Cô giương mắt nhìn Hoắc Mạc Sâm đang đứng trên cao, hắn ôm Bạch Tuyết Nhi vào lòng, che chở cho người con gái đang khóc lóc nức nở kia. Hàn Thiếu Tha Cho Tôi Đi! , chương 120 của tác giả Bé Con Say Xỉn cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Hàn Thiếu, Tha Cho Tôi Đi! Tiểu Thuyết Trực Tuyến. Lam Thanh Trà bị chính người cha của mình bán lấy tiền trả nợ. Cuộc sống của cô bắt đầu bước vào những ngày u tối khi rơi vào tay hắn- Hàn Hứa Phong. Hắn vì thấy cô có gương mặt giống hệt Mễ Ly- cô gái mà hắn từng yêu thương hết mực nhưng lại phản bội hắn nên mới đem cô về. Hàn thiếu, tha cho tôi đi! - (Chương 118) - Tác giả Bé Con Say Xỉn Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Site De Rencontre Sur Le Bon Coin. Vốn định mặc kệ hắn, Thanh Trà sau khi tắm rửa xong thì định đi ngủ, nhưng trong lòng lại rộn lên cảm giác lo khẽ thở dài, có phải kiếp trước cô mắc nợ hắn gì không?Khoác thêm chiếc áo mỏng, Thanh Trà đi xuống phòng sách.“Cộc cộc…”Cô đẩy cửa đi vào thì nhìn thấy Hàn Hứa Phong đang ôm chặt cách tay mới tháo bột.“Anh làm sao thế?” Thanh Trà liền chạy lại, tay cô đặt lên tay Hứa Phong khẽ đẩy tay cô ra, ánh mắt né tránh cái nhìn từ cô.“Không sao cả, có lẽ trời lạnh nên hơi buốt thôi.”“Đưa tôi xem nào.” Thanh Trà giằng lại tay hắn, sau đó cô dùng sức xoa bóp nhịp nhàng.“Anh đã thấy đỡ hơn chưa?”Hàn Hứa Phong gật đầu, trong lòng nảy sinh nhiều mâu thuẫn. Thanh Trà nếu không muốn ở bên cạnh hắn, sao lại cứ gieo cho hắn nhiều hi vọng như vậy.“Em đi ngủ sớm đi, ngày mai liền có thể rời khỏi đây rồi.”“Anh muốn đuổi tôi đi đến thế à?” Giọng Thanh Trà có chút ấm ức. Hắn lúc chiều không phải là cầu xin cô ở lại sao, bây giờ nói đi là đi.“Không phải em rất muốn vậy sao?”“Lúc nãy là tôi chỉ muốn anh ăn uống điều độ nên mới nói vậy thôi…” Thanh Trà ấp úng, tay chân lóng ạ, sao cô lại phải đi giải thích với hắn Hứa Phong chợt kéo Thanh Trà ngồi lên đùi hắn khiến cô vô cùng bất ngờ.“Anh làm gì vậy…”“Ưm..ưm..” Thanh Trà còn chưa kịp nói hết câu thì Hàn Hứa Phong đã phủ đôi môi lên môi cô. Nụ hôn điên cuồng, mãnh liệt mang theo bao yêu thương, giận Trà bị hắn cướp hết dưỡng liền trở vào thế bị động, cô dựa hết vào người hắn, mặc cho hắn làm gì thì lúc cô không chống cự, hắn bế cô đi thẳng lên phòng rồi đặt xuống Trà vẫn đang cố gắng hít thở sau nụ hôn dài, khóe miệng cô hơi sưng lên vì bị hắn cắn Hứa Phong liền luồn tay xuống dưới chiếc váy ngủ của cô, ngang nhiên tìm đến đôi gò bồng xoa khẽ giật mình, kéo tay hắn ra.“Hàn Hứa Phong, anh đừng có mà làm bậy.”“Ngoan, tôi đói. Bây giờ muốn ăn em.”Hắn thật sự không đợi được nữa, dục vọng ngày càng dâng tay hắn thuần thục cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài ra, sau đó là chiếc váy ngủ bị tụt xuống ngang hông.“Không được, chúng ta không thể nào…”“Ưm..ưm.”Hàn Hứa Phong lại ngang ngược chặn môi cô để cô không nói thêm gì, bàn tay vẫn điêu luyện gỡ bỏ chiếc bra trên người Thanh Trà, đôi gò bồng như được giải thoát liền tuôn ra, trắng di chuyển xuống dưới, khẽ dùng lưỡi đá nhẹ một bên nụ hồng, bên kia thì dùng tay phủ lấy, thỏa mãn nhào nặn.“Bỏ ra, tôi không muốn.” Thanh Trà gượng gạo hét Hứa Phong nhìn cô cười, rõ là bầu ngực của cô đang dần cứng lên, chỗ bên dưới cũng ngứa ngáy, cô phải cọ xát hay đùi để đỡ thấy trống rỗng, vậy mà lại nói không muốn.“Nhưng mà cơ thể em muốn. Thanh Trà, việc gì phải làm khó nhau chứ.”“Hàn Hứa Phong, tay anh bị như vậy, vận động mạnh lỡ như xảy ra chuyện gì thì…”“Bây giờ nếu em không chịu phối hợp thì đối với tôi mới là một cực hình.”Nhìn bộ dạng của Thanh Trà không giống như muốn phản kháng, Hàn Hứa Phong liền biết mình đạt được mục nhanh chóng cởi bỏ hết những thứ vướng víu còn lại trên người hai bọn Hứa Phong để Thanh Trà ngồi tách hai chân ở trên đùi mình, hai cơ thể sát lại, Thanh Trà đặt tay lên tấm lưng hắn, đầu hơi ngửa ra hôn vào sâu trong hõm cổ cô, rồi cắn nhẹ xương quai xanh trước Trà bị làm cho kích thích liền rên khẽ vài tiếng.“Nói em muốn đi.” Hàn Hứa Phong ra Trà tức điên người, cô có cảm giác bị mắc bẫy hắn vậy, nhưng trong khoảng khắc này thật sự cô rất khó chịu.“Hứa Phong, tôi muốn…” Cô ngượng ngùng nói nhỏ, nhưng cũng đủ để hắn nghe Hứa Phong liền xoay người lại, hắn nằm xuống nam tính của hắn đã dựng đứng lên, ngạo nghễ trước mắt cô.“Muốn thì em tự chủ động đi.”Đến lúc này thật sự Thanh Trà chỉ muốn tìm lấy một cái lỗ mà chui xuống, hắn đang biến cô thành kẻ dâm đãng đến mức nào chứ, có phải đây là cách mà hắn dùng để trả thù chuyện lúc tối không?Thanh Trà đắn đo một hồi rồi cũng không thắng được dục vọng, chỗ kia của cô đang rất khó chịu vì cảm giác trống cầm lấy vật nóng hổi trước mặt, nhẹ nhàng vuốt vài Hứa Phong nằm yên tận hưởng, vô cùng dễ đặt cái ấy của hắn vào đúng phần bên dưới của mình, hai tay chống lên phần bụng hắn, nhẹ nhàng đẩy sâu vào, sau đó nhấp lên nhấp xuống nhịp giác được lấp đầy thật sảng ngực của cô cũng theo đà mà đung đưa lên xuống khiến Hàn Hứa Phong vô cùng thích kéo cô nằm xuống, áp sát vào ngực hắn rồi hắn xoay người lại, chuyển thế để cô nằm bên dưới rồi liên tục thúc sâu vào.“A…aaaa”Thanh Trà bị làm cho bất ngờ nên la lên, mỗi cú nhấp của hắn như đâm tận sâu vào trong máu thịt cô.“Ngoan, anh sẽ nhẹ hơn.”Hàn Hứa Phong tiết chế lại lực, hắn đổ dồn sự chú ý vào hai bên bầu ngực, lại tiếp tục nhào vài tiếng đồng hồ dai dẳng, đổi tư thế liên tục, hắn và cô đã mệt nhoài. Hàn Hứa Phong ôm trọn lấy cơ thể cô rồi chìm sâu vào giấc ngủ. Trần Vĩ đã về, Hàn Hứa Phong vẫn ngồi dưới phòng đọc sách, mãi đến khuya mới lên mở nhẹ cửa, đèn trong phòng vẫn sáng. Thanh Tố đang ngồi trên ghế bấm điện thoại, cô thấy Hàn Hứa Phong liền bỏ điện thoại xuống bàn.“Khuya rồi sao không đi ngủ?” Giọng Hàn Hứa Phong khàn khàn, hắn tiến lại ngồi kế bên cô.“A, tôi là chờ anh.”Hàn Hứa Phong bất giác mĩm cười, cô gái này là đang quan tâm hắn sao.“Tôi đi tắm đã, em ngủ trước đi.”“Hứa Phong, tôi đi pha nước ấm giúp anh nhé, tắm khuya dễ bị cảm lạnh.” Thanh Trà bỗng cảm thấy lo lắng cho hắn, từ lúc Hàn Hứa Phong trở về nhà sắc mặt đã không tốt, sau khi nói chuyện với Trần Vĩ lại trông càng mệt khẽ ừ một tiếng rồi ôm chặt lấy Thanh Trà, khuôn mặt tì lên đôi vai bé nhỏ của cô.“Ngoan, ngồi yên một lúc thôi.” Thanh Trà bị ôm bất ngờ liền có chút khó chịu nhưng rồi cũng ngồi yên để mặc hắn ôm, bàn tay khẽ đưa lên đặt trên sống lưng cô một lúc lâu khiến hắn như lấy lại được năng lượng, những mệt mỏi cũng dần tiêu biến.“Tôi đi pha nước nhé.” Thanh Trà đứng dậy đi vào phòng tắm xả nước vào bồn, cô điều chỉnh nhiệt độ phù hợp để nước không quá Hứa Phong cũng theo cô vào, hắn đóng nhẹ cửa phòng tắm rồi thản nhiên ૮ởเ φµầɳ áo trước mặt Trà thấy vậy liền quay mặt đi chỗ khác, thái độ vô cùng ngượng ngùng.“Ngại cái gì, cũng đâu phải là lần đầu tiên em thấy.”Nghe Hàn Hứa Phong nói vậy Thanh Trà càng ngại hơn, cô lúng túng nói lắp ba lắp bắp.“Hứa Phong… nước được rồi… tôi ra ngoài đây.” Thanh Trà định mở cửa đi ra thì bị Hàn Hứa Phong kéo lại.“Hôm nay tôi mệt, mát xa giúp tôi.”Thanh Trà do dự một hồi rồi gật nhẹ Hứa Phong ngồi vào bên trong bồn tắm, hắn lấy một ít sữa tắm xoa lên cơ thể. Hắn nhắm mắt, tận hưởng cảm giác làn nước ấm thâm vào trong da thịt. Thanh Trà mát xa trên vùng trán Hàn Hứa Phong, đôi tay bé nhỏ mềm mại của cô di chuyển khắp khuôn mặt Hứa Phong thả lỏng người, tận hưởng cảm giác dễ chịu này.“Ở vai nữa.”Thanh Trà liền di chuyển xuống vùng vai,xoa Ϧóþ vô cùng nhịp nhàng, ánh mắt cô lâu lâu lại chạm vào vùng иgự¢ rắn chắc của hắn khiến cô hơi ngượng ngùng.“Ở cùng với người khác vui đến thế sao?”“Hả” Thanh Trà khẽ giật mình theo quán tính, cô không nghe rõ lời hắn nói lắm.“Tôi nói là ở cùng với người khác vui vẻ đến thế sao, em xem lúc ở bên tôi, tới một nụ cười cũng gượng.” Hàn Hứa Phong thở dài, ở cạnh hắn cô lại căng thẳng đến thế.“Không có.” Thanh Trà nói lí nhí, hắn là đang ám chỉ lúc tối cô ở cùng Hàn phu nhân và Trần Vĩ sao.“Chỉ là Trần Vĩ anh ấy kể chuyện hài, khiến mọi người cười thôi.” Cô giải thích Hứa Phong xoay qua kéo Thanh Trà về trước mặt hắn, cô mất đà liền ngã vào bồn tắm, cả người ướt nhẹp, cũng may hắn đỡ cô nên không bị va vào thành Hứa Phong đặt tay lên hai gò má cô, chỉnh cho khuôn mặt cô đối diện mặt hắn, bốn mắt nhìn nhau."Sau này không được thoải mái cười với tên đàn ông khác, hiểu chưa?" Giọng nói hắn vô cùng nghiêm túc, khẩu ngữ mang theo vài phần đe Trà liền gật đầu một cách dứt khoát, tim cô bỗng đập mạnh thình thịch. Hàn Hứa Phong là đang ghen ư?Hàn Hứa Phong mĩm cười thỏa mãn, nhìn Thanh Trà lúc này như chú mèo con vô cùng ngoan ngoãn. Hắn bất giác đặt nụ hôn lên môi cô, nhẹ nhàng, thuần thục. Dường như hắn bắt đầu nghiện hôn cô gái nhỏ này Hứa Phong tắm xong thì Thanh Trà cũng ướt nhẹp người. Cô thay bộ đồ khác rồi ra sấy khô tóc cho người cuối cùng cũng đi ngủ. Hắn ôm lấy cô, để cô nằm trong vòng tay của hắn. Khuôn mặt cô vùi vào vào vòm иgự¢ ấm áp, tuy có chút ngại ngùng nhưng Thanh Trà lại cảm thấy vô cùng bình yên. Có phải cô đã lỡ thích hắn rồi không? Thanh Trà liền lắc đầu, sao cô lại có cáo suy nghĩ vớ vẩn này được chứ. Hắn với cô, mãi mãi là không thể! “Chú Vu, cháu ra đằng kia ngồi nghỉ một lát.”“Vâng tiểu thư, tôi sẽ ở đây đợi người.”Thanh Trà dậy sớm để chạy bộ quanh công viên, bây giờ đã thấm mệt, cô ngồi xuống ghế đá nghỉ ngơi một nay chính là giỗ cha Hàn Hứa Phong. Mới từ sáng sớm, hắn đã đích thân đưa Hàn phu nhân đi chuẩn bị những thứ cần thiết để cúng giỗ.“Meo..meo..”Thanh Trà khẽ giật mình, cô thấy nhột nhột ở dưới cổ chân liền cúi xuống nhìn.“Ôi, dễ thương quá.”Không biết từ đâu chui ra một con mèo ba tư với bộ lông dài trắng muốt và cặp mắt xanh biếc. Nó mặc một cái áo màu đỏ cùng một chiếc chuông nhỏ trên cổ trông vô cùng quý phái.“Chắc là em bị lạc chủ đúng không?” Thanh Trà bế con mèo lên, nó có vẻ dễ dãi và rất quấn khẽ vút ve bộ lông của nó, khuôn mặt thích thú vô cùng. Hẳn là nó phải được chủ nhân chăm sóc kĩ lắm mới được như thế này.“Cô gái, con mèo đó là của tôi.”Một nam nhân đeo cặp mắt kính đen tiến lại chỗ cô, dáng vẻ vô cùng khẩn trương.“Thật ngại quá, tôi thấy nó dễ thương nên mới nựng một chút thôi.”“À, cô đừng hiểu nhầm. Ban nãy tôi không cẩn thận để nó đi lạc, cảm ơn cô đã giữ nó lại.”Thanh Trà khẽ gật đầu, ban nãy cô còn tưởng hắn nghĩ cô là kẻ ăn trộm mèo nữa.“Bảo Bảo, mau qua đây.” Hắn ta đưa tay vẫy vẫy con mèo, nó liền chạy sang đó.“Tên nó là Bảo Bảo à, trông nó đáng yêu quá.”“Đúng vậy, con mèo này chính là bảo bối của ông chủ tôi. Bình thường nó ít khi tiếp xúc với người lạ lắm nhưng không hiểu sao lại chịu cho cô bế. Cũng may là có cô, nếu không để lạc mất Bảo Bảo tôi cũng không biết ăn nói sao với ông chủ nữa.”Hắn ta cúi đầu bày tỏ sự cảm kích rồi bế con mèo rời đi, cô cũng trở lại xe của quản gia Vu để trở về Hàn cách chổ đó không xa, một người đàn ông đã chứng kiến hết mọi chuyện.“Cậu chủ, Bảo Bảo về rồi, thật may là có cô gái kia.”“Ừ.” Người đàn ông kia đón Bảo Bảo từ tay tên vệ sĩ, khẽ vút ve bộ lông của nó, trên khuôn mặt còn nở một nụ cười ma mị. “Duyên thật.”Hắn liền rút điện thoại ra gọi cho một người khác.“Hạ Thư Yến, tôi gặp được cô gái kia rồi.”…Thanh Trà trở về Hàn gia liền giúp Hàn phu nhân chuẩn bị bàn cúng, trên dưới Hàn gia cũng tất bật chuẩn bị để tất cả được chu toàn, mọi thứ xong xuôi thì cũng gần người trên dưới Hàn gia đều ăn mặc trang nghiêm, theo sau Hàn phu nhân cùng hắn và cô đốt nén nhang dâng lên vị cố lão người thân tín với Hàn lão gia khi còn sống cũng đến, họ đều là những người có tiếng tăm trên thương sĩ Kim kể từ chuyện xảy ra hai năm trước, ông chỉ có thể gửi hoa và trái cây đến, tuyệt nhiên không có mặt mũi để xuất nghi thức và thủ tục xong xuôi thì cũng xế chiều, tiễn khách trở về, ai nấy trong Hàn gia cũng thấm mệt.“Người thấy mệt thì trở về phòng nghỉ đi.”Hàn phu nhân rót một tách trà để uống, tiện tay rót luôn cho Thanh Trà.“Con uống đi, là trà tâm sen.”Cô nhấm nháp từng ngụm trà, đúng là nó có thể giúp giảm chút căng thẳng.“Lúc nãy ở đây chắc là đông vui lắm nhỉ?”Trước cửa chính Hàn gia có một người thanh niên ung dung đi vào, Thanh Trà cũng đang ngồi cũng bị làm cho bất ngờ, cô quay lại đằng sau trà trên tay Hàn phu nhân rơi xuống đất, bể toang, cũng may là nước trà không quá nóng. Sắc mặt bà trở nên khó coi vô cùng, bà định nói gì đó nhưng không rặn ra thành tiếng được. Bà Năm đứng gần đấy cũng há hốc mồm, như là không thể tin vào mắt mình nữa.“Mẹ, có chuyện gì thế?”Hàn Hứa Phong đi từ trên cầu thang xuống liền nghe thấy âm thanh của chiếc tách vỡ.“Hàn Hứa Phong, lâu rồi không gặp.”“Mày….”Đôi tay Hàn Hứa Phong xiết chặt thành nắm đấm, đôi mắt trở nên đục ngầu đáng sợ. Thanh Trà có thể nhìn rõ những đường gân hằn rõ trên gương mặt hắn, cô cũng chưa bao giờ thấy hắn tức giận như cuộc tên kia có lai lịch như thế nào?“Sao vậy? Nhìn thấy em trai của mình có nhất thiết phải bày ra cái bộ mặt hung hãn thế không?” Em trai ư?’ Nếu nói thế không lẽ đây chính là Hàn Thẩm Quân?Hắn ta đột nhiên nhìn chằm chằm cô đầy đầy soi mói, Thanh Trà vô thức lùi về phía sau, cô nép sau lưng Hàn Hứa Phong. Lí trí cô mách bảo rằng người kia xuất hiện ở đây nhất định không có chuyện gì tốt vậy, người kia chính là Hàn Thẩm Quân, em trai hắn. Nếu nói Hàn Hứa Phong giỏi châm trọc người khác, thì Hàn Thẩm Quân còn biết cách làm người khác phải điên tiết lên gấp trăm lần.“Cô là Thanh Trà à? Chị em sinh đôi nhỉ, chẳng trách giống Mễ Ly đến vậy.”“Làm sao hắn lại biết mọi chuyện rõ ràng đến thế chứ, chuyện này không phải có rất ít người biết sao?” Thanh Trà thầm nghĩ, tự nhiên cô có một cảm giác bất an.“Cút.” Hàn Hứa Phong gằn lên, sức chịu đựng của hắn đã sắp đạt đến giới hạn.“Hôm nay không phải giỗ ông ta sao? Tôi chỉ là muốn về để thắp một nén nhang thôi mà. Làm như vậy mới là một đứa con có hiếu, phải không mẹ kính yêu của con?”Tay Hàn phu nhân run run, từ nãy đến giờ bà vẫn chưa nói được câu nào, chỉ đứng chôn chân ở một chỗ.“Con về đây làm gì? Con nghĩ ở đây sẽ có người chào đón con sao?” Giọng bà run run, khó khăn lắm mới nói tròn trĩnh được cả Thẩm Quân cười khẩy, khuôn mặt vênh lên lộ vẻ bất cần.“Cũng không biết ai mới là con ruột của bà.”“Tao bảo mày cút khỏi đây, bị điếc à.” Hàn Hứa Phong cầm bình trà trên bàn, không hề kiêng dè mà ném thẳng về phía Hàn Thẩm ta nhanh chân lùi về phía sau, cũng xem như tránh được cú ném của Hàn Hứa Phong. Bình trà rơi xuống đất bể toang, âm thanh của những mảnh xứ vỡ vụn nghe rất chối tai. Mọi người đều bị một phen giật mình.“Con mau đi đi, đừng để Hứa Phong nổi giận.”“A, rốt cuộc bao năm trôi qua thì bà cũng chỉ quan tâm đến cảm xúc của hắn ta. Hàn phu nhân của Hàn gia, bà đã bao giờ lo cho đứa con ruột này bằng hắn chưa? Hắn đánh tôi phế một tay, món nợ này tôi nhất định sẽ trả.”“Nếu không phải vì mẹ cầu xin thì đừng nói là cánh tay kia, đến mạng của mày cũng không còn đâu.”“Nếu vậy tôi phải cảm ơn bà ấy à.”“Mau cút đi, cút khỏi đây cho ta.” Hàn phu nhân tức giận bừng bừng, huyết áp lên cao, bà ngã phịch ra ghế.“Phu nhân bớt giận.” Bà Năm vội đỡ lấy bà.“Mẹ, người có sao không?” Hàn Hứa Phong và Thanh Trà cũng vội chạy đến.“Tức giận như thế làm gì? Bảo trọng sức khỏe, sau này chúng ta sẽ còn gặp lại.”Hàn Thẩm Quân quay người bỏ đi mất. Mọi người đợi khi Hàn phu nhân bình tĩnh lại rồi đỡ bà vào trong phòng nghỉ ngơi. Hàn Thiếu, Tha Cho Tôi Đi! Chương 115 Hàn thiếu, tha cho tôi đi! Bé Con Say Xỉn 17/12/2021 Trần Vĩ đi khắp nơi thăm dò tin tức của Thanh Trà nhưng đều không thu lại được gì, anh hết cách đành phải trở về gặp Sam Tố. Anh kế hết tất cả cho cô nghe, Sam Tổ tức đến mức muốn đuổi anh ra khỏi nhà ngay tức. Cô còn muốn chạy liên qua Hàn gia đốt nhà Hàn Hứa Phong. Dẫu vậy, trên tất cả cô vẫn là lo lắng cho Thanh Trà nhất. Quả nhiên chỉ có mỗi Sam Tổ gọi điện là Thanh Trà bắt máy. Thanh Trà gửi định vị cho cô, đó chính là căn nhà nhỏ ở ngoại thành của Hàn Thẩm Quân. Hai người nhanh chóng lái xe đến đó. Lúc đi xuống nhà xe, Trần Vĩ lén vào nhà vệ sinh để gọi điện thoại thông báo cho Hàn Hứa Phong. Trần Vĩ đã lái xe gần tới nơi thì Thanh Trà gọi điện thoại lại cho Sam Tổ, cô nói ngắn gọn lời từ biệt với Sam Tổ rồi tắt máy. "Sao vậy, có phải Thanh Trà lại xảy ra chuyện gì không?" Trong người Sam Tổ dâng lên một cảm giác nôn nao khó tả, cô giục Trần Vĩ lái xe nhanh hơn nữa. Xe của hai người vừa đến nơi thì chiếc Ferrari màu đen của Hàn Hứa Phong chạy đến từ hướng đối diện. Mọi người chưa kịp xuống xe đã nhìn thấy Hàn Thẩm Quân dìu Thanh Trà lên chiếc xe ô tô đậu sẵn ở đó, họ rời đi vô cùng gấp gáp. Hàn Hứa Phong là người đầu tiên phản xạ kịp, hắn nhấn mạnh chân ga đuổi theo chiếc xe của Hàn Thẩm Quân. Trần Vĩ đó cũng chạy đuổi theo bọn họ. Gần đến đoạn chân cầu, xe của Hàn Hứa Phong vượt lên trước, chặn ngang xe của Hàn Thẩm Quân. Trời xui đất khiến kiểu gì, chỗ này lại chính là chỗ Mễ My tự sát ngày trước. Người Hàn Hứa Phong khẽ run lên, đôi tay năm chặt đi đến chiếc xe đối diện gõ vào tấm cửa kính. “Thanh Trà, em ra đây đi.” Biết không thể trốn tránh được hắn, Thanh Trà liền mở cửa bước ra. Cô như người mất hồn sắp phải bước xuống địa ngục, trên tay còn cầm con dao găm nhỏ khiến Hàn Thẩm Quân vô cùng bất ngờ, hắn không biết cô đã cầm sẵn từ lúc nào. “Thanh Trà, bỏ dao xuống Hàn Hứa Phong tiến về phía cô, Thanh Trà liền lùi lại is thi tại G phía sau, cô đứng sát vào lan can trên cầu. "Đừng qua đây." Cô dí sát con dao vào cổ như để đe doa. "Thanh Trà, cậu đừng làm điều dại dột mà." Sam Tổ vừa xuống khỏi xe đã thấy cảnh tượng đẩy sợ hãi ở trước mắt, cô muốn chạy ngay sang đó mà ngăn cản Thanh Trà. “Sam Tố, cậu cũng đừng qua đây. Đôi chân Hàn Hứa Phong như bị một lực ghì chặt lại, hắn không dám bước tiếp nữa, hắn thật sự sợ cô sẽ làm điều gì đó dại dột. “Thanh Trà, anh sai rồi, có chuyện gì chúng ta từ từ nói được không? Em bỏ dao xuống trước đi. “Chúng ta còn gì để nói chứ. Hàn Hứa Phong, tôi hận anh, cả đời này cũng không muốn thấy mặt anh nữa." Thanh Trà cười lớn nhưng nước mắt không ngừng chảy ra. Nổi đau cô phải chịu, đau đớn tận tâm can, hắn nghĩ chỉ một câu nói của hắn mà khiến cô quên hết được ư “Thanh Trà, anh yêu em. Cầu xin em, trở về bên anh có được không, anh sẽ bù đắp cho em" ario tor dil "Anh yêu tôi ư? Hàn Hứa Phong, anh nói anh yêu tôi mà anh hành hạ tôi đến mức chết đi sống lại, anh nói anh yêu tôi mà ngay cả một lời giải thích anh cũng không cho tôi nói. Bù đắp ư? Con của tôi, anh có thể khiến nó sống lại được không? Trả con tôi lại đây, nó đã làm gì mà khiến anh tước đi mạng sống của nó. Hàn Hứa Phong, anh đến cầm thú còn không bằng." Thanh Trà leo lên lan can ngồi, ai nấy đều phải kinh hãi nhưng không ai dám tiến lại gần, con dao vẫn nằm trên tay cô, chỉ sợ sơ suất một chút cô sẽ tự làm đau bản thân mình. Gió bắt đầu thổi mạnh, tiếng sấm bắt đầu nổi lên, mái tóc dài của Thanh Trà bị gió thổi tung bay trên nền trời xám xịt. Đôi mắt cô nhìn hắn không chứa một tí cảm xúc, khóe miệng cô cứ cười cười một cách đầy xiêu vẹo. “Cầu xin em, về bên tôi có được không?" Nếu phải trả lời, chắc chắn Thanh Trà sẽ nói không, nhưng cô mệt lắm rồi, có lẽ cô không còn giữ được lời hứa với mẹ của mình rằng sẽ kiên cường sống tiếp nữa. Đôi tay Thanh Trà buông lỏng, con dao rơi xuống đất tạo ra một tiếng động nhẹ “Hàn thiếu, tha cho tôi đi" Thanh Trà ngã người ra sau, để thân mình rơi tự do Bạn đang đọc truyện trên Thanh Trà trong lúc cuống quá cô đã giật mạnh con dao về phía mình, lưỡi dao liền cứa sâu vào lòng bàn tay Hàn Hứa Phong, một dòng máu tanh nồng chảy xuống dọc theo cổ tay hắn, nhỏ từng giọt xuống sàn vội buông con dao ra nhưng hắn vẫn giữ chặt nó, ánh mắt nhìn cô không chớp.“Hứa Phong, anh làm gì thế?”“Làm sao? Không đủ dũng khí đâm à? Hay là để tôi giúp em.”“Đừng, anh mau bỏ dao xuống đi.” Thanh Trà mếu máo cầu xin hắn, chân tay cô bủn rủn vì sợ.“Không phải em muốn thoát khỏi tôi sao?” Hắn nhìn cô cười cợt, bàn tay xiết mạnh con dao sắc.“Hứa Phong, em không có.”Thanh Trà vội ôm chặt lấy hắn, cô bắt đầu thấy hối hận vì những lời đã nói ra. Vốn dĩ biết Vũ Giang làm như vậy để chia rẽ tình cảm của cô và hắn, nhưng cuối cùng vẫn không thắng được mưu kế của ông mắt cô thấm đẫm một mảng trên áo sơ mi của hắn, lan sâu vào lớp da thịt trong người Hứa Phong ném con dao xuống bồn rửa chén rồi ôm cô vào Ⱡồ₦g иgự¢.“Không phải em nói sẽ cùng anh vượt qua bóng đen quá khứ sao? Thanh Trà, quên hết những chuyện không vui vẻ đi, nó không liên quan đến em. Hứa với anh, tin tưởng ở bên anh có được không?”“Em hứa.”Sự lạnh nhạt bao ngày qua kết thúc bằng nụ hôn ấm áp của hắn, nhẹ nhàng, ôn nhu như để Thanh Trà chắc chắn rằng người đàn ông trước mặt đáng để cô dựa máu trên tay Hàn Hứa Phong đã hơi khô lại, Thanh Trà nhanh chóng sát trùng vết thương rồi băng lại cho hắn.“Có đau không?”Hắn lắc đầu nhưng rõ là vẫn đau lắm. Ban nãy chỉ định hù dọa cô một chút, ai ngờ cô lại kéo con dao về phía mình, báo hại hắn bị thương thật.“Anh nhăn mặt kìa. Đau thì cứ nói, anh sợ mất mặt à?” Thanh Trà bắt đầu trêu trọc nói trúng tim đen, mặt hắn bỗng đỏ lừ, tay đưa lên vặn vặn sống mũi.“Mau đi thay đồ đi, áo em dính màu kìa.”Quả nhiên Hàn Hứa Phong cũng biết thẹn, cô lấy làm đắc Trà lên phòng thay quần áo. Lúc ra khỏi phòng tắm đã thấy Hàn Hứa Phong ngồi ở trên giường.“Sao anh lại lên đây? Chúng ta xuống dưới đi ăn cơm thôi.”Cô còn chưa kịp đi thì bị Hàn Hứa Phong kéo nằm xuống giường, hắn chiếm thế chủ động nằm phía trên cô, đôi môi mềm mại phủ lên môi Thanh Trà.“Thanh Trà, anh đói.” Hàn Hứa Phong thủ thỉ vào tai cô, giọng nói ám muội khiến cô khẽ rùng mình.“Vậy chúng ta mau xuống dưới nhà đi.”Thanh Trà dùng lực định ngồi dậy liền bị Hàn Hứa Phong ghì xuống.“Anh không muốn ăn cơm.”“Vậy anh muốn ăn gì? Chúng ta ra ngoài ăn nhé.”“Muốn ăn em...” Hàn Hứa Phong cắn nhẹ vành tai cô, đôi tay thuần thục luồn xuống lớp áo mỏng tìm đến vị trí đôi gò bồng Ϧóþ nhẹ.“Đồ lưu manh.”“Em còn mắng anh nữa thì đừng mong ngày mai xuống nổi giường.”Hàn Hứa Phong véo nhẹ má Thanh Trà, dám trêu ghẹo hắn, còn mắng hắn thì có lẽ cô là người duy nhất trên đời.“Hứa Phong, không phải tay anh còn đau sao? Hay là để khi khác.”Cô còn vừa nói dứt lời thì áo иgự¢ cũng bị hắn lôi tụt ra ngoài, tuy chỉ dùng một tay nhưng vẫn không làm khó được hắn.“Ngoan, chút vết thương nhỏ này có là gì.”Khuôn miệng lấp đầy một bên иgự¢ mềm mại. Hắn vừa ʍúŧ vừa lấy lưỡi trêu đùa ภђũ ђ๏ค của cô, hết từ bên này đến bên khác khiến cả cơ thể Thanh Trà trở nên rạo rực, bứt rứt.“Khó chịu quá…”“Cởi đồ giúp anh, anh sẽ làm em thỏa mãn.”Thanh Trà hừ nhẹ một tiếng rồi làm theo yêu cầu của hắn, đến nước này rồi cô không còn thêm lựa chọn nào mất vài phút, hai cơ thể trần trụi hòa lại cùng nhau. Dưới ánh đèn phòng, cô có thể nhìn thật rõ thân thể hắn, dù đã nhìn thấy rất nhiều lần nhưng vẫn bị mê hoặc. Nói ông trời đã dày công tạo ra một người hoàn hảo như Hàn Hứa Phong quả thật không ngoa.“Em thả lỏng một chút đi.”Bất chấp một bên tay đau, hắn vẫn nhiệt tình phối hợp với cô đung đưa cơ thể. Tiếng thở hỗn hển, tiếng rên khe khẽ của cô càng làm hắn thêm khoan khoài tiến sâu vào, mãnh liệt, dứt vài hiệp mây mưa, cả hai người họ ướt đẫm mồ hôi, Hàn Hứa Phong dùng tay vén lại tóc cho Thanh Trà, lau bớt những giọt mồ hôi trên khuôn mặt xinh đẹp rồi dời khỏi giường đi thẳng vào nhà mang ra ngoài một chậu nước ấm cùng một cái khăn, nhẹ nhàng lau sạch vùng nhạy cảm của cô.“Để em tự làm.”Hàn Hứa Phong vờ như không nghe thấy, hắn vẫn tiếp tục lau. Thanh Trà thấy thế liền nằm im, cũng không nói gì cả. Có lẽ đây chính là cách mà Hàn Hứa Phong thể hiện sự yêu thương và chăm sóc người phụ nữ của hắn.“Em nằm nghỉ ngơi một lát, anh đi tắm rồi ăn cơm.”Thanh Trà khẽ gật đầu, đợi hắn đi vào trong phòng tắm rồi mới gom lại bộ quần áo mặc lại vào lúc sau hắn tắm xong thì trở ra, hai người họ mới xuống nhà ăn cơm. Trời đã khuya, người làm cũng đã về hết.“Ăn no quá, phải làm gì tiếp theo nhỉ? Thanh Trà, hay là chúng ta vận động tiếp đi.” Hàn Hứa Phong nhìn Thanh Trà cười gian một cái.“Anh đừng có mà nằm mơ.”Thanh Trà bĩu môi, bây giờ mà tiếp tục nữa thì thật sự ngày mai cô không có cơ hội xuống giường đề nghị với hắn xem truyền hình, có lẽ sẽ tiêu thụ bớt năng lượng. Hắn dù không hào hứng lắm nhưng cũng đồng bật một bộ phim hành động, đúng kiểu cô thích nhưng chưa hết nửa tập mà cô đã gục trên vai hắn ngủ Hứa Phong chỉ biết cười trừ, cô dễ ăn dễ ngủ như vậy sao vẫn chẳng mập lên với cái điều khiển tắt tivi rồi bế cô lên phòng ngủ.

hàn thiếu tha cho tôi đi